neil-shigley-red-figure.jpg

Ran chạy, chạy mãi. Ám ảnh của thoáng chốc, của tan biến kéo dài ra, mỏng mảnh. Nơi chân trời những vệt xước màu đỏ cứ càng lúc càng nhiều hơn. Rồi anh chợt thấy mình đứng giữa nơi gặp gỡ giữa nước và trời. Những vệt xước đỏ như máu đan xen, cắt vụn những ký ức và những hình ảnh mờ nhòe không rõ như là của một ngày mai nào đó. Những nụ cười trẻ thơ. Những khuôn mặt người oằn lên biến dạng. Những cánh rừng cháy nham nhở, trơ trọi những thân cây đen đúa.

Rồi tất cả bỗng chốc lạ lẫm. Bầu trời màu xám bạc càng lúc càng cao hơn. Ran thấy mình bay vút lên, xuyên qua những vệt xước màu đỏ dày đặc xung quanh. Tự nhiên ánh sáng chói lòa phía trên. Cũng màu đỏ rực. Anh thấy những cánh đồng vàng óng, những vườn cây trái đỏ chín mọng. Những người đàn bà hông to đi chân đất có tiếng cười như chuông ngân và những đôi mắt trẻ thơ mở to hồn nhiên rạng rỡ.

Quán bar dưới tầng hầm ngôi nhà gạch cũ. Người đàn ông đốt điếu thuốc, rít nhẹ rồi thở ra làn khói mỏng mùi quế và bánh ngọt. Không gian thấm đẫm quanh cô gái gypsy hát flamenco. Dáng người cao gầy nghiêng ngả trong chiếc váy dài đỏ thắm. Mái tóc nâu buông thả. Đôi môi cong ngây thơ đầy khiêu khích. Nhưng tất cả những hình dáng ấy, màu sắc ấy bỗng chốc nhòe đi thành một màu đỏ kỳ lạ khi cô gái cất tiếng hát. Giọng hát nồng nàn chơi vơi, nghe như có vết xước. Người anh chợt run lên. Ly rượu trong tay sóng sánh. Năm bài kế tiếp Ran ngồi bất động nhưng trong lòng nhóm lên ngọn lửa ấm áp dịu dàng mà chưa bao giờ anh có được. Ngày hôm qua đầy tù túng và hoài nghi lùi lại thật xa. Anh viết vội “Cảm ơn cô về những vườn cây chín đỏ. Nếu cô có thể gặp trong ít phút… Chiếc bàn bên lò sưởi.” rồi đưa mảnh giấy cho người phục vụ. Lướt qua xấp giấy yêu cầu bài hát, cô gái dừng hơi lâu ở một tờ, rồi đưa mắt qua chỗ anh ngồi. Chỉ một thoáng. Hết phần trình diễn, cô cúi chào, vẫn ngồi hờ hững trên chiếc ghế cao. Mái tóc rũ xuống hoang mang giữa dòng chảy ướt mềm màu đỏ. Ran ngồi thẳng nhìn cô gái đang bước xuống những bậc thang làm bằng những tảng đá xanh lớn. Cô ngừng một nhịp, đoạn quay sang tiến về phía anh, ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Cô quan sát người đàn ông còn trẻ mà không đoán được tuổi. Một gương mặt bình thường nhưng đầy vẻ điềm tĩnh và tự chủ. Giữa hai người là nỗi mênh mang mờ đục. Một sự im lặng dễ chịu. Lát sau, người đàn ông dụi điếu thuốc, nhìn thẳng lên, khó nhọc cất tiếng:

– Tôi chỉ muốn cảm ơn cô. Về những câu chuyện màu đỏ.

– Nó làm anh nhớ đến phương Nam? – Cô gái nhìn thẳng vào anh. Giọng cô nhẹ, hơi khàn như có tiếng vỡ.

– Không, tôi chưa từng ở đó – Ran lắc đầu – Tôi . Tôi không tìm được màu đỏ đã thấy, cho đến tối nay.

– Vì màu đỏ của anh không có thực – Giọng cô thảng thốt – và vì màu đỏ em hát cũng là sự kiếm tìm. Nhưng có khác gì nhau giữa mơ và cảm nhận?

– Rất khác – giọng Ran chợt bừng lên một nỗi hân hoan kỳ lạ – Cảm nhận là thực.

Họ lại ngồi im lặng. Có cái gì vừa vỡ vụn, tan ra giữa khoảng trống đặc quánh này. “I see trees of green, red roses too…” – giọng người ca sĩ cất lên khàn một cách nặng nề, cố gắng bắt chước Louis Amstrong. Ran đưa ly rượu lên định uống, chợt dừng lại ngang môi. Nghe mùi táo thơm nồng trong tiếng tí tách của đống lửa nhỏ ven cánh rừng thông đỏ. Ánh mắt cô gái thăm thẳm phản chiếu những cành cây khô vẫn còn treo những trái ôliu héo úa xanh thẫm. Cô chợt hỏi:

– Anh vẽ?

– Gần như thế – Ran xoay qua, ngước mắt có ý hỏi.

– Cách anh duỗi mấy ngón tay – Cô cười nhẹ – Thờ ơ và nhạy cảm. Mà anh này, tự dưng em muốn đi dạo. Anh có muốn đi cùng em?

Cũng gần nửa đêm. Ran bước theo cô gái một khoảng phía sau, khom người chui qua khung cửa thấp. Con đường dốc hẹp chạy giữa hai hàng cây. Những thân cây to thấp lè tè bị cắt cụt, vươn ra những dải lá mềm nhỏ rũ xuống, trông cứ nhờ nhờ dưới ánh đèn vàng vọt. Họ thả bộ lững thững trên vỉa hè lát đá xanh về phía cuối đường. Đêm chớm đông. Trời thẫm tím và lạnh. Cô hơi co người, kéo cao cổ chiếc áo khoác màu xám nhạt. Ran ngửa mặt hít một hơi thật sâu, nghe cái lạnh chạy rần rật trong lồng ngực. Bên kia, tu viện nằm im lìm. Một lần, Ran đã ngồi thật lâu trên chiếc ghế đá ở một góc vườn trong tu viện. Anh thử tìm đức tin. Nhưng càng lúc sự dữ dội trong nội tâm càng trở nên đối lập quá đỗi với không gian trầm mặc xung quanh. Đối lập cả với vẻ tự tại của anh. Ran đã bước thật nhanh khỏi tu viện và không bao giờ quay trở lại nữa. Anh nói bâng quơ:

– Lẽ nào người ta chỉ tìm thấy đức tin giữa những bức tường xám?

– Ít nhất, có một nơi rõ ràng để tìm đến dù sao cũng dễ dàng hơn cho hầu hết mọi người. Anh không thấy sao?

– Cô có duy tâm?

– Còn anh duy ngã? – Cô gái nheo mắt.

– Cô biết không, sự thông minh của phụ nữ giống như màu đỏ vậy – Anh cười – Lúc nào cũng dễ làm người ta sợ hãi nhưng đầy khoái cảm.

Hai người bước qua đường, đi về phía cảng. Gió từ vịnh thổi vào mang theo hơi muối mùi thép han rỉ, quất vào môi mằn mặn. Họ dừng chân ở một kè đá nơi doi đất nhô ra, đứng nhìn những con tàu im lìm neo sát nhau. Mặt biển đen thẳm. Không ai cố gắng để nói một điều gì. Cảm giác ấm áp lan tỏa làm bốc hơi những hạt sương đêm ướt lạnh. Mái tóc cô rối tung, vướng vào cổ anh nhột nhạt. Sự mơ hồ, bất ổn nhòe đi như những bọt sóng đập vào chân kè đá vỡ tan.

Một tháng sau đó, Ran vùi mình trong xưởng thiết kế, chìm đắm với những bản phác thảo, những khối thạch cao, thép và kính dày và những khuôn vải thô đỏ thắm. Anh từ chối những hợp đồng thiết kế công trình mà không một lời giải thích. Đã vào giữa đông. Những buổi sáng trời cao và rất trong, nắng trải vàng rực rỡ – khung cảnh đó dễ gây lầm tưởng là có thể thênh thang ra ngoài với quần áo nhẹ. Chỉ khi nhìn những thảm cỏ còn phủ lớp sương muối trắng mỏng từ đêm qua người ta mới chợt nhớ rằng đã rét lắm rồi.

Anh không gặp lại cô gái từ lần đi dạo không định trước ấy. Họ chia tay nhau ngay tại kè đá, không đưa tiễn, không tạm biệt. Lặng lẽ cũng như khi họ lần đầu ngồi đối diện nhau. Chỉ khi cái lạnh đầu đông trở lại cùng với bước chân về của anh, anh mới chợt nhớ rằng anh đã không biết tên cô. Anh ngồi bên bàn vẽ suốt đêm đó và nhiều ngày sau nữa. Một tối, khi hình ảnh cô gái không còn rõ nét trong anh thì anh lại thấy mình khom người bước qua khung cửa thấp ở cái quán bar bằng gạch cũ. Anh ngồi thật lâu mà không thấy cô. Hỏi người phục vụ, anh ta trả lời ngắn gọn, “Cô ấy không hát gần một tháng nay. Nghe nói nghỉ luôn. Không rõ sao nữa.”

Ran trở về xưởng, trộn lẫn những ngày kế tiếp trong một hỗn hợp vừa khô cứng vừa mềm oặt của màu xám, màu đỏ và sự trong suốt đầy hoài nghi. Đâu đó trong anh nỗi nhớ về cô gái hát nhạc flamenco giọng như có vết xước. Nhưng anh không nghĩ về cô. Buổi tối hôm ấy là một sự đánh thức thật đẹp đẽ. Có những sự đánh thức như thế trong đời – chúng cứ đến lúc ta không trông đợi nhất và có vẻ không sẵn sàng nhất. Và thường là, những lúc ấy người ta không thể ngủ lại như trước để chúng có thể đến một lần nữa.

Tuần lễ cuối, mỗi buổi chiều, khi có thể tạm dứt ra những khối lập thể to lớn kỳ quặc gần hoàn chỉnh nằm rải trong xưởng, Ran lại lang thang khắp thành phố để tìm địa điểm triển lãm. Những chỗ quen thuộc không hiểu sao luôn đem đến cho anh một sự vô cảm không rõ ràng. Cho đến một hôm khi anh đứng sững trước một hình thù to lớn lạnh lẽo in trên nền trời đỏ quạch. Khối bê-tông ấy vốn dở dang từ một dự án cao ốc đã đóng băng mấy năm qua, nằm hiu quạnh giữa bãi đất còn nguyên mấy cái hố đào móng. Sự chịu đựng nhẫn nhục của nó che giấu cơn khát hiện sinh cháy bỏng làm anh đông cứng lại. Không khó để anh liên lạc thuê được một vị trí đã hoang trống mấy năm như thế. Và hai tuần sau đó anh tổ chức dàn dựng không gian triển lãm; làm suốt từ sáng đến tối mịt, lắm lúc như một người thợ thực thụ. Đám thợ không hiểu lắm Ran đang làm vì điều gì, nhưng họ cảm thấy bị cuốn theo, bị áp chế bởi cơn say của tay kiến trúc sư khá trẻ trông bề ngoài rất đơn giản, lạnh lùng này. Lớp rào cao bao xung quanh khu đất vẫn đóng kín, nên người đi ngang qua không biết điều gì đang diễn ra bên trong dưới ánh đèn cao áp sáng rực đến tận khuya.

Triển lãm của Ran khai mạc vào một buổi chiều cuối đông. Bầu trời xám xanh, hoen rỉ những tia nắng cuối cùng. Người qua đường ngẩn người khi hàng rào được dỡ bỏ, để lộ khối bê-tông xám vươn cao giữa mênh mông nước. Lối đi được đặt chếch một góc – xếp từ những phiến đá trắng lớn, vạch một sợi trắng mong manh giữa nền nước xanh thẳm. Nó chỉ được chiếu sáng bằng sự phân định màu sắc, bằng mức độ phản chiếu khác nhau của đá và nước trong ánh sáng từ gian sảnh tỏa ra. Sảnh chính bên trong đỏ rực, cùng với ánh sáng hắt ra ngoài mang theo những vệt xước đỏ biến dạng trên mặt nước. Gian triển lãm không lớn, nhưng trần cao một cách kỳ dị. Hiếm có một không gian thực nào như thế – vì ở đây nó được tạo ra vượt tầng do quá trình xây dựng chưa hoàn tất. Nền nhạc progressive metal Scenes From A Memory. Giọng hát LaBrie nửa day dứt nửa cuồng nộ trên dàn tổng phổ nhiều màu sắc và tầng bậc. Nỗi hân hoan và trực cảm mong manh về một nỗi khát khao phía sau chân trời bị cắt vụn hóa thân thành những khối thép kính lập thể trôi lềnh bềnh giữa những sợi tơ ráng đỏ. Từ góc nhìn bên trong, những hình thù vặn vẹo đan quấn giữa vô số những khoảng không bị dồn nén và xé nát, trông tựa như những cơ thể người trần trụi nương nhau cố thoát khỏi sự bức bối dày vò. Tất cả những khối lập thể gẫy gập ấy mở toang một mặt nào đó của những không gian tưởng như kín hẹp – và đều hướng thẳng lên phía trên chỗ thật cao giữa khoảng trần kia, nơi sáng rực một màu đỏ kỳ lạ đốt bởi ngọn lửa thật rực cháy trong khối trụ đỏ thắm. Nguồn sáng đỏ ấy tỏa ra mạnh mẽ nhưng cũng thật ấm áp và những hơi thở xa xôi của nó dịu dàng chạm khẽ vào những bàn tay ngửa lên của những hình người khỏa thân phía dưới.

Ran đứng ở giữa sảnh, bình thản nhìn những người khách đầu tiên lạ lẫm bước vào. Anh khẽ cúi đầu chào những nhân vật nổi tiếng của làng giải trí mà sự xuất hiện của họ ở đâu thường kéo theo chí ít một vài bài báo hay mẩu tin nào đó. Ran không biểu lộ cảm xúc gì, và sự thờ ơ này buộc người ta trốn tránh tình trạng hụt hẫng bằng cách hướng chú ý vào những khối thép kính vẹo vọ kia. Mấy cô gái cao chân dài, đưa đẩy trong những trang phục đắt tiền mà khi nãy hẳn đã khó khăn lắm để tránh bị dây nước. Họ hơi nghiêng người, mắt tròn xoe nhìn những người đàn ông của mình đang cố gắng dùng lời nói và đôi tay để diễn giải một (hay vài) điều gì đó. Chợt thấy những tài năng và sự ngưỡng mộ ngây thơ được ban phát quá đỗi hào phóng. Khách vào càng lúc càng nhiều hơn. Họ thuộc đủ mọi giới. Một vài bạn trẻ ngồi bệt xuống đất, ngẩng mặt nhìn luồng ánh sáng đỏ từ trên cao rót xuống. Số khác đứng thẳng, cúi đầu nhìn những chiếc bóng của họ ngắn một cách kỳ dị lung linh trên mặt sàn bê-tông xám.

Vây quanh bởi những tương tác mạo muội và dè dặt đầy bản năng đó, Ran nghe bên cạnh phía sau lưng có tiếng phụ nữ thật gần:

Prometheus[1] – Giọng nhẹ như có vết xước – Và lửa đã trở lại, phải không anh?

Anh cảm thấy cơ ngực mình co lại, cố kìm giữ cảm giác khó thở một cách êm ái khi gặp lại cô. Không còn là một sự đánh thức nữa. Mà lần này là một sự tìm lại đẹp đẽ. Cũng ở một khoảnh khắc không trông đợi đầy mong manh như thế. Anh quay sang cô gái không biết đã đến từ lúc nào. Cô gái ngước lên phía vầng sáng, đôi môi cong hơi mím lại. Trông cô trẻ hơn khi anh gặp cô buổi tối hôm ấy. Gương mặt rạng rõ và trong mắt cô thấp thoáng sự tinh khôi màu đỏ.

– Không chỉ trở lại – Người kiến trúc sư trẻ mỉm cười. Anh ngừng một lát, nghe những cơn sóng hân hoan chực chờ làm giọng nói anh vỡ vụn – Đó là sự hồi sinh.

12-2004

L.K.T.T


[1] Thần thoại Hy Lạp: Prometheus – cùng với người em trai Epimetheus – đã tạo nên loài người, và được xem là vị thần bảo hộ con người.  Ông cũng được gọi là Tiên tri do có khả năng nhìn thấy được tương lai. Prometheus đã cho con người được đứng thẳng như  các vị thần và cho họ lửa để sưởi ấm. Ông cũng đánh lừa Zeus để giúp loài người giữ lại phần ngon nhất của các con vật trước khi dâng lên các vị thần. Khi loài người bị Thần Zeus trừng phạt, ông đã lén Zeus lấy lửa từ Mặt Trời đem trở lại cho loài người. Prometheus bị Zeus bắt xích trên đỉnh núi cao, và hằng ngày chịu hành hình bởi một con đại bàng lớn rỉa lá gan. Ông bị hành hình vĩnh viễn trong cuộc sống bất tử của mình, cho đến khi đồng ý tiết lộ cho Zeus biết đứa con trai nào sẽ âm mưu soán ngôi mình. Cuối cùng Prometheus được Hercules giải cứu mà không hề khuẩt phục trước Zeus.

Advertisements

  1. kts chua ra truong

    thay oi.”khong gian do” moi doc thi cha hieu j het a.nhung suy nghi lai thi hay thiet.do ko phai la ko gian cua su vat,cua hien thuc, ma do chinh la tam hon cua nguoi nghe si phai ko thay??? no se la 1 qua trinh tim toi ,kham pha,de roi ngo ra chan li do choi trong tam hon .theo em nghi la zi.con thay thi sao???

  2. lkt2

    🙂 Thầy chỉ viết lại những gì mình đã trải qua thực sự. Tất nhiên, có thể những câu chuyện đó đã xáo trộn, méo mó trong một “không gian đỏ” như thế.
    Không gian đỏ là ở trong mỗi con người. Như có thể ở trong em đó thôi.

  3. kts chua ra truong

    zay la nguoi kts doa la thay ha? hay wa ha.

  1. 1 Không gian đỏ (intro) « L y K h a n h T a m T h a o

    […]  [đọc tiếp…] […]




Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s



%d bloggers like this: