Posts Tagged ‘sống’

Nghe ngồ ngộ

Đang chủ trì thiết kế một resort nghỉ dưỡng cho người lớn tuổi ở Long Thành.
Dự án còn mênh mông phía trước (đường dài mỏi chân, có lúc nào lại nhớ lời Phật “Quay đầu là bờ”, úi chà!).

Chủ đầu tư là một nhóm gồm nhiều doanh nhân, trí thức led bởi một vị sư quản trị một ngôi chùa rất lớn ở TP. Nhiều năm qua nhóm đều đặn tổ chức các hoạt động thiện nguyện vì người nghèo, người bệnh tật tại trang trại/tịnh thất – địa điểm đang triển khai thiết kế khu nghỉ dưỡng.

Tối nay trình bày phương án ý tưởng cho nhóm chủ dự án tại Chùa. Hôm trước đã đi một lần nhưng không để ý, nay (vừa từ toilet ra, nhẹ người nên sáng mắt) chợt thấy hàng chữ ngay đầu cầu thang, đại khái “… dành riêng cho chùa, cấm người ngoài.” Cửa chùa ngày nay chắc khó rộng mở nữa rồi (nhiều giang hồ hiểm ác quá); nhưng mà “cấm” thì… uh, nghe ngồ ngộ.

Trình bày tại Trai đường của Chùa. Phòng như phòng họp, trần cao thoáng. Có bức tường trống để làm màn chiếu, kẹt cái tường màu xanh – chà. Không sao, tip of the day: chỉnh RGB color của máy chiếu, giảm độ Blue là ok ngay, màu sắc ấm áp. Bàn họp (hay ăn, “trai đường” là nhà ăn thì phải) dài, nhiều ghế. Ngồi từ hàng ghế sau sát tường mới thấy, sau lưng 1 số ghế có dán nhãn “Đại đức…” À, thì ra cũng có “ghế VIP”, ngồ ngộ.

Thầy là người trí thức hiện đại, giảng dạy nhiều nên hòa nhập với đời. Thầy tự lái xe hơi (chơi xe VW cũ mới oách), ăn phômai sợi xông khói, xài 2 con dế (một con chụp hình ngon, một con cùi bắp để backup!), làm thơ viết sách… Thầy là “lãnh tụ tinh thần” của nhóm chủ dự án (tạm gọi vậy, tuy nghe “thuật ngữ” này hao hao Mohammed). Nên Thầy hay nói đại khái “tôi là sếp…” Nghe ngồ ngộ.

Dự án được quyết định mở rộng gấp 3 quy mô ban đầu. Trong đó có phần đất khá lớn của một ngôi chùa kế cạnh. Về việc đề nghị bên chùa đó góp đất, Thầy phẩy nhẹ: “…bên đó họ phải cần mình…” Nghe cũng ngồ ngộ.

Chậc chậc.
Ngố ngô
Ngồ ngố
Ngồ
Ngộ.

Advertisements

Không gian đỏ (intro)

 

neil-shigley-red-figure.jpg Ran chạy, chạy mãi. Ám ảnh của thoáng chốc, của tan biến kéo dài ra, mỏng mảnh. Nơi chân trời những vệt xước màu đỏ cứ càng lúc càng nhiều hơn. Rồi anh chợt thấy mình đứng giữa nơi gặp gỡ giữa nước và trời. Những vệt xước đỏ như máu đan xen, cắt vụn những ký ức và những hình ảnh mờ nhòe không rõ như là của một ngày mai nào đó. Những nụ cười trẻ thơ. Những khuôn mặt người oằn lên biến dạng. Những cánh rừng cháy nham nhở, trơ trọi những thân cây đen đúa.  

Rồi tất cả bỗng chốc lạ lẫm. Bầu trời màu xám bạc càng lúc càng cao hơn. Ran thấy mình bay vút lên, xuyên qua những vệt xước màu đỏ dày đặc xung quanh. Tự nhiên ánh sáng chói lòa phía trên. Cũng màu đỏ rực. Anh thấy những cánh đồng vàng óng, những vườn cây trái đỏ chín mọng. Những người đàn bà hông to đi chân đất có tiếng cười như chuông ngân và những đôi mắt trẻ thơ mở to hồn nhiên rạng rỡ.

 [đọc tiếp…]